Kẻ Ngoại Đạo Nào Sẽ Làm Náo Loạn Giấc Mơ World Cup 2026?

World Cup 2026 - bóng đá

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm năm 2002, ngồi co ro trước cái tivi 21 inch của nhà, hàng xóm kéo qua chật cứng, mà Hàn Quốc thì cứ thế đạp văng Tây Ban Nha ra khỏi cuộc chơi. Không ai tin. Không ai dám tin. Vậy mà nó xảy ra, ngay trước mắt mình, rõ ràng như ban ngày. Cái cảm giác đó — vừa choáng váng vừa sướng rơn — chính là thứ khiến tôi yêu bóng đá đến tận bây giờ, dù tóc đã điểm bạc, dù xem bóng đêm khuya cũng mỏi mắt hơn trước nhiều. World Cup mà không có ngựa ô thì còn gì để mà mong, mà thức, mà hò hét nữa chứ?

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Năm 2026 này, giải đấu diễn ra trên đất Mỹ, Canada và Mexico — ba quốc gia đồng chủ nhà, trải dài từ 11 tháng Sáu đến ngày 19 tháng Bảy. Lần đầu tiên trong lịch sử, 48 đội bóng được tham dự, chia thành 12 bảng, mỗi bảng bốn đội. Nhiều suất hơn đồng nghĩa cơ hội xuất hiện nhiều hơn — và đương nhiên, cơ hội để những kẻ “không ai ngờ tới” bước ra ánh đèn sân khấu cũng rộng mở hơn bao giờ hết. Tôi đã ngồi lật lại mấy chục năm xem bóng đá của mình, rồi tự hỏi: lần này, đội nào sẽ là cái tên khiến cả thế giới há hốc mồm?

Những cái tên đang thì thầm ngoài vòng hào quang

Nhắc đến ngựa ô, người ta hay nghĩ ngay đến châu Phi. Và thành thật mà nói, châu Phi luôn là cái “hầm chứa bí mật” của mỗi kỳ World Cup. Morocco năm 2022 đã chứng minh điều đó quá rồi — vào tận bán kết, đá kiên cường đến mức người ta phải viết lại cả cách nhìn về bóng đá lục địa đen. Lần này, Morocco vẫn ở đó, nhưng đội hình đã già hơn, dày dạn hơn, và cũng vì thế mà áp lực kỳ vọng đè lên họ nặng hơn. Thứ tôi chú ý hơn lại là Senegal — một đội bóng đang trong giai đoạn chín muồi của thế hệ, với những cầu thủ trưởng thành ở các giải VĐQG hàng đầu châu Âu. Sadio Mané có thể đã qua đỉnh phong độ, nhưng xung quanh anh, lớp kế cận không hề yếu.

Rồi còn Nhật Bản. Nếu bạn chưa xem Nhật Bản thi đấu gần đây, tôi khuyên thật lòng: hãy xem. Họ không còn là cái đội “chơi đẹp nhưng thiếu bản lĩnh” nữa rồi. Qatar 2022 là bằng chứng — đánh bại cả Đức lẫn Tây Ban Nha ở vòng bảng, dù sau đó dừng bước ở vòng 16. Lứa cầu thủ hiện tại của Nhật thi đấu ở những CLB lớn châu Âu, họ không ngại va chạm, không sợ cường địch. Nếu bốc thăm phân nhóm thuận lợi, tôi dám cược cái bình trà nhà mình rằng Nhật Bản sẽ lại làm khó ít nhất một ông lớn.

Xem thêm:  Top 5 Cách Nhận Định Kèo Hiệu Quả, Chuyên Nghiệp Nhất

Còn một cái tên nữa tôi muốn nhắc: Ecuador. Ít người để ý, nhưng bóng đá Nam Mỹ đang có sự phân phối lại quyền lực khá thú vị. Ecuador đã qua vòng bảng ở Qatar với phong cách đá rất thực dụng, có chiều sâu hàng thủ, và quan trọng là họ không sợ đá bẩn theo nghĩa bóng — nghĩa là dám đá xấu thế trận khi cần, kiểm soát nhịp độ, không để mình bị cuốn vào lối chơi của đối thủ mạnh hơn.

Đội chủ nhà và cái áp lực ngàn cân

Nói chuyện ngựa ô mà không nhắc đến ba đội chủ nhà thì thiếu sót. Mexico thì đã quen với World Cup rồi, cái “lời nguyền vòng 16” của họ nổi tiếng đến mức thành câu chuyện huyền thoại. Nhưng đá trên sân nhà, trước khán giả nhà — tôi từng thấy cái sức mạnh đó làm nên chuyện nhiều lần lắm. Mỹ thì đang trỗi dậy thật sự chứ không phải trỗi dậy kiểu hô khẩu hiệu nữa. Pulisic, Reyna, và cả lứa trẻ sau đó đang làm bóng đá Mỹ thay đổi từ gốc rễ. Đá trên sân nhà, trước vài trăm nghìn cổ động viên — đó là thứ không thể tính bằng số liệu thống kê.

Canada lại là ẩn số thú vị nhất. Lần đầu tiên dự World Cup sau mấy chục năm ở Qatar 2022, họ chưa thắng trận nào — nhưng đá không hề tệ. Đến 2026, đá ngay trên đất nhà, với Davies, David và những người khác đã thêm mấy năm kinh nghiệm châu Âu trong người. Tôi có linh cảm Canada sẽ làm nhiều người bất ngờ hơn người ta nghĩ.

Cái duyên của những kỳ World Cup mở rộng

Mỗi lần World Cup tăng số đội, người ta lại lo: giải sẽ loãng đi, chất lượng sẽ kém hơn. Tôi nghe cái lo đó từ hồi 1998 khi tăng từ 24 lên 32 đội. Rồi thì sao? Senegal 2002 bước ra. Hàn Quốc bước ra. Những cái tên không ai ngờ cứ bước ra. 48 đội ở 2026 cũng vậy

Xem thêm: tỷ lệ bóng đá wc.